100 CHÂN DUNG các NHÀ THƠ VĂN Việt Nam

doc30 trang | Chia sẻ: frankloveabc | Ngày: 15/04/2014 | Lượt xem: 965 | Lượt tải: 0download
Bạn đang xem nội dung tài liệu 100 CHÂN DUNG các NHÀ THƠ VĂN Việt Nam, để tải tài liệu về máy bạn click vào nút DOWNLOAD ở trên
100 CHÂN DUNG các NHÀ THƠ VĂN Việt Nam
1. Hồ Phương
Trên biển lớn mênh mơng sĩng nướcNgĩ trơng về xĩm mới khuất xaCỏ non nay chắc đã giàBuồn tênh lại giở thư nhà ra xem.
 
 
2. Nguyễn Đình Thi
Xung kích tràn lên nước vỡ bờĐã vào lửa đỏ hãy cịn mơBay chi mặt trận trên cao ấyQuên chú nai đen vẫn đứng chờ.
 
3. Tơ Hồi
Dế mèn lưu lạc mười nămĐể O Chuột phải ơm cầm thuyền aiMiền tây sen đã tàn phaiTrăng thề một mảnh lạnh ngồi đảo hoang.
 
4. Nguyên Hồng
Bỉ vỏ một thời oanh liệt nhỉSĩng gầm sơng Lấp mấy ai hayCơn bão đến động rừng Yên thếCon hổ già uống rượu giả vờ say
 
 
5. Nguyễn Cơng Hoan
Bác Kép Tư Bền rõ đến vuiBởi cịn tranh tối bác nhầm thơiBới tung đống rác nên trời phạtTrời phạt chửa xong bác đã cười.
 
 
6. Nguyễn TuânVang bĩng một thời đâu dễ quênSơng Đà cũng muốn đẩy thuyền lênChén rượu tình rừng cay đắng lắmTờ hoa lại trĩt lỡ ưu phiền.
 
7. Huy CậnCác vị La hán chùa Tây phươngCác vị gày quá tơi thì béoNăm xưa tơi hát vũ trụ caBây giờ tơi hát đất nở hoaTơi hát chiến tranh như trẩy hộiKhơng nên xấu hổ khi nĩi dốiViệc gì mặt ủ với mày chauTrời mỗi ngày lại sáng cĩ sao đâu!
 
 
8. Xuân Diệu
Hai đợt sĩng dâng một khối hồngKhơng làm trơi được chút phấn thơngChao ơi ngĩi mới nhà khơng mớiRiêng cịn chẳng cĩ, cĩ gì chung.
 

 
 
9. Tế Hanh
Quá tuổi hoa niên đã bạc đầuTình cịn dang dở tận Hàng ChâuKhúc ca mới hát sao buồn thếHai nửa yêu thương một nửa sầu.
 

10. Chế Lan ViênĐiêu tàn ư? Đâu chỉ cĩ điêu tànTa nghĩ tới vàng son từ thuở ấyChim báo bão, lựa chiều cơn giĩ dậyLựa ánh sáng trên đầu mà thay đổisắc phù saThay đổi cả cơn mơ,ai dám bảo con tầu khơng mộng tưởngMỗi đêm khuya khơng uống một vầng trăngLịng ta cũng như tầu, ta cũng uốngMặt anh em trong suối cạnHội nhà văn
 
11. Nguyễn Thi
Trăng sáng soi riêng một mặt ngườiChia ly đơi bến cách phương trờiƯớc mơ của đất anh về đấtIm lặng mà khơng cứu nổi đời.
12. Kim Lân
Nên danh nên gía ở làngChết về ơng lão bên hàng xĩm kiaLàm thân con chĩ xá gìPhận đành xấu xí cũng vì miếng ăn.
 
 
13. Tú Mỡ
Một nắm xương khơ cũng gọi mỡQuanh năm múa bút để mua cườiTưởng cụ vẫn bơi dịng nước ngượcNào ngờ trở giĩ lại trơi xuơi.
 

 
14. Bùi Huy Phồn (Đồ Phồn)
 
Phất rồi ơng mới ăn khaoThơ ngang chạy dọc bán rao một thờiƠng đồ phấn, ơng đồ vơiBao giờ xé xác để tơi ăn mừng.
 
 

15. Hồi Thanh
 
Vị nghệ thuật nửa cuộc đờiNửa đời sau lại vị người ngồi trênThi nhân cịn một chút duyênLại vị cho nát lại lèn cho đauBình thơ tới thuở bạc đầuVẫn chưa thể tất nổi câu nhân tìnhGiật mình mình lại thương mìnhTàn canh tỉnh rượu bĩng hình cũng tan
 
16. Vũ Tú Nam
Vốn cùng nhân dân tiến lênMùa đơng năm ấy bỏ quên cờ đàoCon về nấp bĩng ca daoGiật mình nghe một tiếng chào:Văn Ngan
 
17. Hữu Mai
Hỏng đơi mắt phải đâu là mất hếtTrong cặp cịn hồ sơ điệp viênƠng cố vấn chẳng sợ gì cái chếtCao điểm cuối cùng quyết chí xơng lên.
 18. Đỗ ChuĐám cháy ở sau lưngĐám cháy ở trước mặtThan ơi mày chạy đâuDưới vịm trời quen thuộcĐốt bao nhiêu cỏ mậtKhơng bay mùi thơm thoCàng hun càng đỏ mắtQuay về thung lũng cị
 
 
19. Xuân Quỳnh
Mải hái hoa dọc chiến hàoBỏ quên chịi biếc lúc nào khơng hayThĩi quen cũng lạ lùng thayTrồng cây táo lại mọc cây bạch đàn
 
 
  

 
 
20. Phạm Tiến Duật
 
Trường sơn đơng em đi hái măngTrường sơn tây anh làm thơ cho línhĐời cĩ lúc bay lên vầng trăngLại rơi xuống chiếc xe khơng kínhThế đấy! giữa chiến trườngNghe tiếng bom cũng mạnh!
 
 
21. Nguyễn Thành LongThao thức năm canh nghĩ chẳng raTrị chơi nguy hiểm đấy thơi màLặng lẽ giữa khoảng trong xanh ấyĐể mối đùn lên đến lúc già.
 
 
 
22. Đào VũTrời thí cho ơng vụ lúa chiêmƠng xây sân gạch với xây thềmCon đường mịn ấy ơng đi mãiLưu lạc đâu rồi mất cả tên
 
 

23. Nguyễn BínhHai lần lỡ bước sang ngangThương con bướm đậu trên giàn mồng tơiTrăm hoa thân rã cành rờiThơi đành lấy đáy giếng thơi làm mồ.
 
 
 
24. Nguyễn Văn Bổng
Nhọc nhằn theo bước con trâuHỡi người áo trắng nơng sâu đã từngMỗi bước đi một bước dừngMà sao vẫn lạc giữa rừng U minh.
 
 
 
 
 
25. Nguyên NgọcMấy lần đất nước đứng lênĐứng lâu cũng mỏi cho nên phải nằmHại thay một mạch nước ngầmCuốn trơi đất Quảng lẫn rừng Xà nu
 
 
 

26. Vũ Thị Thường ( ..... )
Từ trong hom giỏ chui raĐã toan gánh vác sơn hà chị ơiĐịnh đem cái lạt buộc ngườiKhổ thay ơng lão vịt trời phải chăn

Phan Thị Vàng Anh, sinh năm 1966, là con gái của nhà thơ Chế Lan Viên và nhà văn Vũ Thị Thườnh
ví dụ nhấn vào đây để xem:>>> (ơnglão vịt trời phải chăn)
 
 
27. Quang Dũng“Sơng Mã xa rồi tây tiến ơi”Về làm xiếc khỉ với đời thơiNhà đồi một nĩc chênh vênh lắmSống tạm cho qua một kiếp ngườiÁo sờn thay chiếu anh về đấtMây đầu ơ trắng, Ba vì xanhGửi hồn theo mộng về tây tiến“Sơng Mã gầm lên khúc độc hành”
 
28. Mai Ngữ (tên thật là Mai Trung Rạng)Tưởng chuyện như đùa hố ra thậtBiết ơng sịng phẳng tự bao giờCái con thị lị quay sáu mặtVồ hụt mấy lần ơng vẫn trơ
 
29. Nguyễn KhảiCha và con và... họ hàng và...Hết bay mùa thĩc lẫn mùa lạcCho nên chiến sĩ thiếu lương ănHọ sống chiến đấu càng khĩ khănTháng Ba ở Tây nguyên đỏ lửaTháng tư lại đi xa hơn nữaĐường đi ra đảo đường trong mâyNhững người trở về mấy ai hayXung đột mỗi ngày thêm gay gắtMuốn làm cách mạng nhưng lại dát1
 
30. Hồng Trung ThơngĐường chúng ta đi trong giĩ lửaCịn mơ chi tới những cánh buồmTừ thuở tĩc xanh đi vỡ đấtĐến bạc đầu sỏi đá chửa thành cơm
 
 
 
 
31. Chính HữuTấm áo hào hoa bạc giĩ mưaAnh thành đồng chí tự bao giờTrăng cịn một mảnh treo đầu súngCái ghế quan trường giết chết thơ.
 
 
 
 
32. Thanh TịnhBao năm ngậm ngải tìm trầmGiã từ quê mẹ xa dịng Hương giangBạc đầu mới biết lạc đườngTay khơng nay lại vẫn hồn tay khơngMộng làm giọt nước ơm sơngƠm sơng chẳng được, tơ lịng giĩ bay.
 
 
33. Chu Văn Một con trâu bạc già nuaNhờ cơn bão biển thổi lùa lên mâyTrâu ơi ta bảo trâu nàyQuay về đất mới kéo cày cho xong.
 
 
 

34. Ngơ Tất TốTài ba thằng mõ cỡ chuyên viênChia xơi chia thịt lại chia quyềnViệc làng việc nước là như vậyLộn xộn cho nên phải tắt đèn.
 
 
35. Nam CaoAnh cịn đơi mắt ngây thơSống mịn sao vẫn đợi chờ tương laiThương cho Thị Nở ngày nayKiếm khơng đủ rượu làm say Chí Phèo.
 
 
36. Xuân ThủyXoắn mãi dây tình thơ bật raParis thì thích hơn ở nhàĐơng y ắt hẳn hơn tây dượcXe tải khơng bằng xe VongaTrên đời kim cương là quý nhấtThứ đến tình thương dân nghèo taEm chớ chê anh già lẩm cẩmCịn hơn thằng trẻ lượn Honđa.
 

37. Lưu Trọng LưEm khơng nghe mùa thuMùa thu chỉ cĩ láEm khơng nghe rừng thuRừng mưa to giĩ cảEm thích nghe mùa xuânCon nai vờ ngơ ngácNĩ ca bài cải lương.
 

38. Nguyễn Khoa ĐiềmMột mặt đường khát vọngCuộc chiến tranh đi quaRồi trở lại ngơi nhàCất lên ngọn lửa ấmNgủ ngon a Kai ơiNgủ ngon a Kai à...
 
 
 

39. Nguyễn KiênAnh Keng cưới vợ tháng mườiNhững đứa con lại ra đời tháng nămTrong làng kháo chuyện rì rầmVụ mùa chưa gặt thĩc đã nằm đày kho.
 
40. Anh ThơẤy bức tranh quê đẹp một thờiMá hồng đến quá nửa pha phơiBên sơng vải chín mùa tu húKhắc khoải kêu chi suốt một đời.
 
41. Xuân Thiều“Đơi vai” thì gánh lập trườngĐơi tay sờ soạng con đường cuối thơnNghe anh kể chuyện đầu nguồnVề nhà thấy mất cái hồn của em.
 
 

42. Nguyễn Thị Như Trang(... )Nhá nhem khoảng sáng trong rừngĐể cho cuộc thế xoay vần hơn thuaXác xơ mầu tím hoa muaLửa chân sĩng báo mây mưa suốt ngày.


43. Bùi Đức Ái (Anh Đức)Chị Tư Hậu đẻ ra anhVí như hịn đất nặn thành đứa conBiển xa giĩ dập sĩng dồnĐất tan thành đất chỉ cịn giấc mơ.
 

44. Nguyễn Thế Phương( ... )Đi bước nữa rồi đi bước nữaPhấn son mưa nắng đã tàn phaiCái kiếp đào chèo là vậy đĩĐêm tàn bến cũ chẳng cịn ai.

45. Vũ Trọng PhụngĐã qua đi một thời giơng tốQua một thời cơm thầy cơm cơCịn để lại những thằng Xuân tĩc đỏVẫn nghênh ngang cho đến tận bây giờ.
 
 
 
46. Xuân ThiêmThơ ơng tang tính tang tìnhCây đa bến nước mái đình vườn dâuThân ơng mấy lượt lấm đầuMiếng mồi danh lợi mắc câu vẫn thèm.
 
47. Đào Hồng CẩmBắt đầu từ lão nghị hụtCầm dao giết mạng ngườiChị Nhàn phải đi bước nữaLấy đại đội trưởng của tơiCuộc đời mấy phen nổi giĩPhải đem tổ quốc thề bồiLần này ơng ra ứng cửChắc hẳn là trúng nghị viên thơi.
 
 
48. Nguyễn Quang SángƠng Năm Hạng trở về đất lửaVới chiếc lược ngà vượt Trường sơnBỗng mùa giĩ chướng vừa nổi dậyƠng biến thành thằng nộm hình rơm.
 
 
49. Hồng Văn BổnCĩ những lớp người đi vỡ đấtMùa mưa khơng trồng lúa trồng ngơLại gieo hạt bơng hường bơng cúcTrên mảng đất này hoa héo khơ.
 
50. Phù ThăngChuyện kể cho người mẹ ngheBiển lửa bốc cháy bốn bề tan hoangĐứa con nuơi của trung đồnPhá vây xong lại chết mịn trong vây.
 

51. Nguyễn Thị Ngọc TúĐất làng vừa một tấcBao nhiêu người đến càyThĩc giống cịn mấy hạtĐợi mùa sau sẽ hay
 
52. Vũ CaoSớm nay nhấp một chén tràBâng khuâng tự hỏi đâu là núi đơiNhững người cùng làng với tơiMuốn sang đèo trúc muộn rồi đừng sang53. Phan TứBên kia biên giới anh sangTrước giờ nổ súng về làng làm chiMẫn và tơi tính chi liGia đình má Bảy lấy gì nuơi anh.
54. Nguyễn Huy TưởngAnh chẳng cịn sống mãiVới thủ đơ luỹ hoaĐể những người ở lạiBốn năm sau khĩc ồ.
 
 
55. Thu Bồn Chim Chơ rao cất cánh ngang trờiTình như chớp trắng cháy liên hồiĐám mây cánh vạc tan thành nướcMà đất ba dan vẫn khát hồi.
 
 
56. Bùi Hiển Sinh ra trong giĩ cátĐất Nghệ an khơ cằnBao nhiêu năm “nằm vạ”Trước cửa hội nhà văn.
 
 
 
 
57. Võ Huy Tâm Đem than từ vùng mỏVề bán tại thủ đơBị đập chiếc cán búaHố ra thằng ngẩn ngơ.
 
 
 
58. Nơng Quốc Chấn Tưởng anh dọn về làng xưaNgờ đâu về tận thủ đơ nhận nhàSướng cái bụng lắm lắm àĐêm là đèo giĩ, ngày là hồ Tây.
 
 
 
59. Thế Lữ Với tiếng sáo thiên thai dìu dặtMở ra dịng thơ mới cho đờiBỏ rừng già về vườn bách thúCon hổ buồn lặng lẽ trút tàn hơi.
 
 
 
 
60. Nguyễn Minh Châu 
Cửa sơng cất tiếng chào đờiRồi đi ra những vùng trời khác nhauDấu chân người lính in mauQua miền cháy với cỏ lau bời bờiĐọc lời ai điếu một thờiTan phiên chợ Giát hồn người về đâu?
 
 
 
61. Phạm Huy Thơng[img=Nếu Trương Lương khơng thổi địch sơng ƠLiệu Hạng Vũ cĩ lên ngơi hồng đếNhưng buồn thay đã đánh mất Ngu CơĐời chẳng cịn gì, và thơ cũng thế.
 
62. Giang Nam “Xưa tơi yêu quê hương vì cĩ chim cĩ bướm”“Cĩ những ngày trốn học bị địn roi”Nay tơi yêu quê hương về cĩ ơ che nắngCĩ ghế ngồi viết những điệu thơ vui.
 
 
 
 
63. Bằng Việt Nhen lên một bếp lửaMong soi gương mặt ngườiBỗng cơn giơng nổi đếnMây che một khung trờiĐất sau mưa sụt lởMầu mỡ trơi đi đâuCịn trơ chiếc guốc vàngTrăng mài mịn canh thâu.
 
64. Nguyễn Trọng Oánh Một chút hương thơm trải bốn mùaMười năm lăn lội chốn rừng giàQuay về khơng chịu ơn mưa mĩcĐất nắng mưa rồi đất lại khơ.
 
 
 
 
65. Nguyễn Xuân Sanh Xưa thơ anh viết khơng người hiểu“Đáy đĩa mùa đi nhịp hải hà”Nay anh chưa viết người đã hiểuSắp sáng thì nghe cĩ tiếng gà.
 
 
 
66. Thâm Tâm “Người đi, ờ nhỉ, người đi thật”Đi thật nhưng rồi lại trở vềNhẹ như hạt bụi, như hơi rượuMà đắm hồn người trong tái tê.
 
 
 
 
67. Nguyễn Huy Thiệp Khơng cĩ vua thì làm sao cĩ tướngNên về hưu vẫn phải chết tại chiến trườngKiếm sắc chém bao nhiêu đầu giặcĐể vàng tơi trong lửa chịu đau thương.
 
 
 
 
68. Phùng Quán Hồn đã vượt Cơn đảoThân xác ở trong laoBởi nghe lời mẹ dặnNên suốt đời lao đao.
 
 
 
69. Tố Hữu Ta đi tới đỉnh cao muơn trượngMắt trơng về tám hướng phía trời xaChân dép lốp bay vào vũ trụKhi trở về ta lại là taTừ ấy tim tơi ngừng tiếng hátTrơng về Việt Bắc tít mù mâyNhà càng lộng giĩ thơ càng nhạtMáu ở chiến trường, hoa ở đây.
 
70. Dương Thu Hương Tay em cầm bơng bần lyBờ cây đỏ thắm làm chi não lịngChuyện tình kể trước lúc rạng đơngHồng hơn ảo vọng vẫn khơng tới bờThiên đường thì quá mù mờVĩ nhân tỉnh lẻ vật vờ bĩng maHành trình thơ ấu đã quaHỡi người hàng xĩm cịn ta với mình.
 
 
71. Hữu Thỉnh Cùng đồn quân anh đi tới thành phốBị lạc đường về hội nhà vănỜ nhỉ bao giờ quay trở lạiVới năm anh em trên một chiếc xe tăng.
 
 
 
72. Trần Bạch Đằng Ván bài lật ngửa tênh hênhCon đường thiên lý gập ghềnh mãi thơiThay tên đổi họ mấy hồiVẫn chưa tới được chân trời mộng mơ
 
 
 
 
73. Nguyễn Duy Mẹ và em đang ở đâuGiữa vùng cát trắng đêm thâu giĩ lùaỔ rơm teo tĩp ngày mùaXác xơ thân lúa vật vờ thân tơiBờ tre kẽo kẹt liên hồiBầu trời vuơng với một ngơi sao dờiĐánh thức tiềm lực suốt đờiAi?Chẳng ai đáp lại lời của tơi.
 
74. Nguyễn Mạnh Tuấn Anh đã đứng trước biểnCù lao Chàm kia rồiNhưng khoảng cách cịn lạiXa vời lắm anh ơi.
 
 
 
 
75. Trần Mạnh Hảo Ơi thằng Trần Mạnh HảoĐi phỏng vấn Chí PhèoLão chết từ tám hốnhĐời mày vẫn gieo neoCịn cái lão Bá KiếnĐục bản in thơ màyBao giờ mày say rượuBao giờ mày ra tay
 
 
 
76. Hồng Cầm Em ơi buồn làm chiEm khơng buồn sao đượcQuan họ đã vào hợp tácĐơng hồ gà lợn nuơi chungBên kia sơng Đuống em trơngTìm đâu thấy lá diêu bơng hỡi chàng.
 
 
 
77. Lê Lựu Người về đồng cĩi người ơiPhía ấy mặt trời mọc lạiMột thời xa vắng, xa rồiPhủ Khối xin tương oai ốiỞ đời gặp may hơn khơnNào ai dám ghen dám cãiNgười đã đi Mỹ hai lầnBiết rồi, khổ lắm, nĩi mãi
 
 
78. Vũ Quần Phương Anh đứng thành tro... em cĩ biếtHơm qua lại gặp chuyến xe bịVẫn anh đi trong vầng trăng cũÁo đỏ bên cầu đợi ngẩn ngơ.
 
 
 
79. Hữu Loan Ơi màu tím hoa simNhuốm tím cuộc đời dài đến thếCho đến khi tĩc bạc da mồiChưa làm được nhàcịn bận làm ngườiNgoảnh lại ba mươi nămTìm mãi nghìn chiều hoang biền biệt
 
80. Lý Văn Sâm (...???)Kiên Trì dấn bước đường chinh chiếnNửa gánh giang hồ nửa ái ânNgàn sau sơng Dịch cịn tê lạnhTráng sĩ cĩ về với bến xuân.
 

81. Tản Đà Văn chương thuở ấy như bèoThương cụ gồng gánh trèo leo tận trờiGiấc mộng lớn đã bốc hơiGiộc mộng con suốt một thời bơ vơTiếc chi cụ sống tới giờChợ trời nhan nhản tha hồ bán văn.
 
 
82. Lưu Quang Vũ Cũng muốn tin vào hoa hồngTin vào điều khơng thể mấtCả tơi và cả chúng taĐứng trong đầm lầy mà hátƠng khơng phải là bố tơiCon chim sâm cầm đã chếtƠng khơng phải là bố tơiCon chim sâm cầm ai giết 1
 
 
    83. Hà Minh Tuân 
Bốn mươi tuổi mới vào đờiĂn địn hội chợ tơi bời xác xơGiữa hai trận tuyến ngu ngơTrong lịng Hà nội bây giờ ở đâu?
VĂN-???_
 
84. Minh Huệ Vỡ lịng câu thơ viếtMời bác ngủ bác ơiĐêm nay bác khơng ngủNhà thơ ngủ lâu rồi
 
 
 
 
85. Văn Cao Thiên thai - từ giã về dương thếNhắc chi ngày ấy buồn lịng taSân đình ngất ngưởng ngơi tiên chỉUống rượu say rồi hát quốc ca
 
 
 
 
 
86. Ma Văn Kháng Khi xuơi anh mang theoĐồng bạc trắng hoa xịeVới một mối tình sơn cướcMùa lá rụng trong vườnNăm này qua năm khácĐám cưới vẫn khơng thànhVì giấy gía thú chửa làm xong
 
87. Vũ Bão Sắp cưới bỗng cĩ thằng phá đámNên ơng chửi bố chúng mày lênĐàu chày đít thớt đâu cịn ngánKhơng viết văn thì ơng viết phim.
  
88. Hồ Dzếnh Biết mấy mươi chiều khĩi thuốc bayQuê nhà vẫn lẩn khuất trong mâyLui về ký ức chân trời cũUống chén rượu buồn khơng dám say.
 
 
 
 
 
 
89. Hồng Phủ Ngọc Tường Trăm năm ơng phủ... Ngọc Tường ơiCái nợ lên xanh rũ sạch rồiCửa Việt tung hồnh con sĩng vỗSơng Hương lặng lẽ chiếc thuyền trơiSử thi thành cổ buồn nao dạChuyện mới Đơng hà tái nhợt mơiTừ biệt chốn xưa nhiều ánh lửaTrăm năm ơng phủ... Ngọc Tường ơi!
 
 
 
 
90. Phạm Thị Hồi
 
Dẫu chín bỏ làm mườihay mười hai cũng mặcChẳng ai dung thiên số đất nàyDụ đồng đội vào trong mê lộRồi bỏ đi du hí đến năm ngày.
 
 
 
91. Thanh Thảo Giặc dã yên rồi vềxoay khối vuơng Ru bíchĐốn vận rủi mayThưa quý vị, xin mời1Xanh tím trắng đỏ vàng đều rõ hếtTa cùng vào cuộc chơi.Khơng gian bốn năm chiều,thời gian xin tuỳ thíchĐảo lộn tùng phèo thật gỉa trắng đen“Tơi như cục xà bơng thứ thiệt”Cứ đổ rượu vàohình quý vị sẽ hiện lên.
 
92. Trần Dần Người người lớp lớpxơng ra trậnCờ đỏ mưa sasuốt dặm dàiMở đợt phá khẩutiến lênnhất định thắngLơ cốt mấy tầngđè nát vaiDẫu sơng núi cỏ cây làm chứngHồn vẫn treo trên Vọng hải đài.
 
93. Khương Hữu Dựng Ba lơ trên vai từ đêm mười chín“Một tiếng chim kêu sáng cả rừng”Thì cứ khắc đi rồi khắc đếnSao cịn ngồi đấy cụ già Khương?
 
 
 
 
94. Bùi Minh Quốc Tuổi hai mươi xung phong lên Tây bắcNguyện hi sinh chiến đấu dưới cờLại xung phong vào Nam đánh giặcVới bà cụ đào hầm đầu bạc phơ phơHồ bình rồi tiến lên đổi mớiBất ngờ ngã ngựa chốn non caoDẫu thân thể mang đày thương tíchThì cuộc đời vẫn đẹp saoTình yêu vẫn đẹp sao1
 
 
 
95. Ý Nhi Trái tim với nỗi nhớ aiNhư cây trong phố đứng hồi chờ trăngNhư người đàn bà ngồi đanSợi dọc thì rối, sợi ngang thì chùng.
 
 
 
 
96. Yến Lan Ra đi từ bến My LăngBao năm dấu kín ánh trăng trong lịngTuổi già về lại bến sơngTrăng xưa đã lớn, phải chong đèn dầu
 
 
 
 
 
97. Phan Thị Thanh Nhàn Dấu một chịm thơ trong chiếc khăn tayEm hăm hở đi tìm người trao tặngNhững kẻ phong lưu, những tên du đãngMấy ai biết hương thầm của cơ gái xĩm đê.
 
 
 
 
 
 
98. Trần Đăng Khoa Chú dế gĩc sân hồn nhiên ca hátHát thành thơ như nước triều lênKhi khơn lớn lại hồn nhiên đi giữa“Biển một bên và em một bên”.
 
 
 
 
 
99. Hồng Lại Giang Người đàn bà một thời tơi ao ướcTrên vành đai Mỹ những năm xưaTình yêu đã lụi tàn cùng ký ứcNhưng cịn đây tàn lụi đến bao giờ?
 
 
 
 
 
 
100. Xuân Sách (Tự hoạ) Cơ giáo làng tơi đã chết rồiMột đêm ra trận đất bom vùiXĩt xa đình Bảng người du kíchĐau đớn Bạch đằng lũ trẻ cơiĐường tới chiến cơng gân cốt mỏiLối vào lửa sởn tĩc da mồiMặt trời ảm đạm quê hương cũỞ một cụm đường rách tả tơi
bổ sung Pture sau bạn nhé !)

File đính kèm:

  • doc100 nha van nha tho.doc